Áo Dài- Tinh Hoa Miền Cố Đô

“Tà áo em bay bay bay bay trong gió nhẹ nhàng…” (NS Thanh Tùng- Từ Huy)
… Tà áo tinh khôi đã bay qua bao chặng thời gian để hòa cùng vào hồn thiêng đất nước, làm nên hình ảnh một Việt Nam như hôm nay. Chiếc áo dài từ bao thuở trước, đã đi những bước thật nhẹ nhàng vào thi ca, nhạc họa, vào lịch sử núi sông, và làm cho bao trái tim thi nhân, nghệ sĩ phải thổn thức, đắm say; để có lúc Trịnh Công Sơn nhìn thấy:

 “Áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều”
Còn Huy Cận thì nhận ra:
“Nắng thơ dệt sáng trên tà áo
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài”

Riêng tôi, chẳng phải trữ tình, nên thơ như giới văn nhân ngày trước, tôi chỉ thấy tà áo dài có cái dáng dài dài, mảnh mảnh, thon thon và mềm mại như dải đất Việt Nam hình chữ S, dẫu trải qua lịch sử với trăm biến cố, ngàn thăng trầm nhưng vẫn luôn kiên cường bền bỉ đứng đó, như người phụ nữ Việt Nam mạnh mẽ trong cái dịu dàng, cứng cỏi trong cái trầm mặc nữ tính, và chặng đường mà áo dài trở thành nét riêng của dân tộc cũng hệt như cái cách người phụ nữ đấu tranh để giành lấy vị trí cho mình, tạo ra hình ảnh cho mình như hôm nay.

Áo dài- có thể nói là một niềm ước ao vô cùng của tôi từ dăm bảy năm về trước.

Nhìn các chị tôi đầy vẻ trong trẻo lúc ấy, tôi đã mường tượng ra cái cảnh vào một ngày đẹp trời nào đấy, khi bản thân đã trở thành một cô thiếu nữ, mang áo dài, được người ta gọi như một cô- gái Việt- Nam đúng điệu. Tôi thấy như mình sẽ khoác lên người cả một vẻ đẹp trời cho, một nét trẻ trung hồn nhiên, một dáng mềm mại dịu dàng đầy duyên dáng. Tôi mường tượng ra cái cảnh người con gái đi mà nhẹ như bay, mà thướt tha như dòng suối uốn lượn, mà thanh mát đong đầy như những cơn mưa đầu mùa dạo trước còn gieo mình trên đất Huế thương.

Có đôi lúc thực tại hình như đẹp hơn phần mộng tưởng! Buổi ban đầu trở thành cô nữ sinh Đồng Khánh của tôi, đẹp như tranh vẽ. Bạn bè tôi xếp thành hàng, dắt nhau vào lớp mà thấy như những đám mây tươi mới đủ hình thù bay nhẹ giữa trời cố đô, để lòng bao chàng trai thuở mới lớn phải ngất ngây và nhung nhớ. Chính cái khoảnh khắc ấy, tôi cũng nhận ra áo dài không chỉ đẹp mà còn  nên thơ và mang đầy ý vị, và quan trọng hơn, còn đánh dấu một chặng đường mới của những cô gái chập chững tuổi trăng tròn.

Chiếc áo dài Việt Nam không hề kén chọn. Dù là cụ bà tóc đã điểm màu sương hay cô bé con ngây ngô giữa những bước đi đầu đời, dù bạn là ai, bạn làm gì, bạn đều trở nên thật tự tin và ngời sáng trong tà áo đó. Mang áo dài chính là mang cả một trời thanh xuân đẹp đẽ nhất, mang cả ký ức lịch sử bao đời của dân tộc mình.

Hiếm có một trang phục nào vừa gợi cảm, quyến rũ mà lại kín đáo như áo dài; hiếm có một trang phục nào mà giá trị vẫn lưu giữ vẹn nguyên dù hình hài có trải nhiều đổi thay theo thời cuộc. Nhìn theo bóng dáng người phụ nữ Việt mang áo dài bước đi giữa phố mà có cảm giác họ mang theo đồng thời bản thân là thực tại, và hai vạt áo sau trước biểu thị cho quá khứ và tương lai- quá khứ nhắc nhở hiện tại, còn tương lai vẫn theo gió bay lên, bay đến những chân trời mơ ước.

Mang áo dài chính là mang cả một trời thanh xuân đẹp đẽ nhất

Nếu như có dịp một lần đến Huế, ngang qua cổng trường Đồng Khánh, chắc sẽ chẳng ai tránh dịp ngẩn ngơ khi thấy cô nữ sinh đất Huế bước uyển chuyển, nhẹ nhàng trong tà áo trắng giữa cái nắng vàng tan hay giữa mưa bay đầy màu lãng mạn. Tôi cũng dám chắc không ít người từng khao khát được đặt chân đến Huế, diện một bộ áo dài thăm thú muôn nơi, từ chốn Đại nội rêu phong cổ kính đến chùa Thiên Mụ linh thiêng và tĩnh tại, thật sự khác hẳn với hình ảnh cô gái mang đồ tứ thân chốn Bắc Bộ hay những bộ bà ba nơi đất miền Nam…

Điều tuyệt vời nếu được diện một chiếc áo dài thăm thú những đền đài, lăng tẩm tại Huế

Nếu ví chiếc áo dài như dòng sông thời gian, thì dòng sông ấy dường như được ông trời đặc cách cho nước không bao giờ vơi cạn, cho vẻ đẹp tô điểm mãi non sông, cho hồn người hóa thành đất nước, và cho hai vạt áo Đông Hải, Trường Sơn tạc khắc nên tượng đài dân tộc tỏa sáng muôn đời.

Bài: Phương Nhung | Ảnh: Lê Huy Hoàng Hải

Theo Éternité Việt Nam